Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Đi tìm chữ xanh

Không ít ý kiến cũng khẳng định xu hướng sử dụng vật liệu sao cho xanh hơn, ít khí thải và nhiều khả năng tái chế thì mới xanh được. Thế nhưng mỗi ngày các khu đô thị mới, nhà mới vẫn mọc lên trên khắp các nẻo đường Việt Nam mà chẳng thấy “xanh” ở đâu, hay “xanh” vẫn như một khái niệm mang tính vẫy gọi ở thì tương lai, ngự trị trên các tham luận hội nghị và tuyên bố của các nhà khoa học mà thôi. Còn bản chất kiến trúc – đô thị mới ở Việt Nam hiện nay không xanh sao?

Từ loanh quanh nhà xanh
Đa số cư dân ở độ tuổi trung niên đều gật gù hoài niệm kiểu: chỗ này hồi đó – lúc tui còn nhỏ – lúc ông bà già còn sống – lúc chưa mở đường – thì xanh lắm, nhiều cây cối, tha hồ dạo chơi, bây giờ đô thị hoá rồi thành ra… vậy đó!
Đa số chủ đầu tư đều lên tiếng trách móc chuyện đô thị hoá theo kiểu “mấy ổng làm sao mà toàn là cao ốc mọc lên, khoảng xanh bớt đi”. Nhưng thực sự mỗi ngày tại các phòng quản lý xây dựng luôn xảy ra những cuộc cò kè năn nỉ ỉ ôi để làm sao nhà mình sắp xây tận dụng tối đa diện tích đất, để giảm khoảng lùi và tăng chiều cao tầng cho bằng được. Nghĩa là, chủ đầu tư không ngừng làm khó nhà chuyên môn mà nhìn kỹ thì chỉ ở mấy tỷ lệ khoảng trống, khoảng xanh phải chừa.
Dĩ nhiên vẫn có một vài chủ đầu tư đã cố gắng để lại khoảng trống hít thở, đã hăm hở sử dụng năng lượng tiết kiệm (hoặc đăng ký đạt chuẩn cho công trình của mình là tiết kiệm năng lượng!)
Dĩ nhiên, vẫn nhiều chủ đầu tư thuộc diện có “của ăn của để” nên làm nhà vườn vài trăm mét vuông trên đất vài ngàn mét vuông, và chữ xanh khi ấy được hiểu là về với thiên nhiên, là quay được lại thuở thuần phác dân dã, mặc dù khéo để ý thì thấy những cái hai cục vẫn gắn chi chít trên mặt sau ngôi nhà được tuyên bố là… mát lắm chả khi nào phải chạy máy lạnh cả!
Dĩ nhiên, có còn hơn không, dù số lượng và hiệu quả mà những ngôi nhà xanh ấy – được hiểu theo nghĩa nhiều cây xanh và ít tốn điện – vẫn còn quá ít ỏi.

Học tập tinh thần nếp nhà của cha ông để hiểu thêm chữ xanh là hài hoà với khí hậu nhiệt đới, chọn lựa vật liệu và cách thức xây dựng phù hợp, giản kiệm.
Ra đến phố xanh
Đi với người bạn trong tập đoàn điện lực dạo phố Sài Gòn những ngày cuối năm, bạn bảo Sài Gòn làm tốt việc thu vén dây điện rồi, chứ mình đi mấy nơi khác còn nhiều “mạng nhện” chi chít lắm. Tự nhiên thấy vui lạ, lắc tay bạn hỏi “thiệt không mày?”
Đi với mấy nhiếp ảnh gia nước ngoài lang thang phố xá, họ bảo: các cửa tiệm lớn nhỏ ở khu trung tâm Sài Gòn cũng chịu trưng bày trồng cây, chịu trang trí gốc cây trước nhà nhỉ! Lại thầm cảm ơn các gia chủ mà mình không quen ấy. Dù biết Sài Gòn cũng chưa làm được gì nhiều đâu, nhưng không thể không nhìn nhận những điều bạn bè nơi khác ghé đến, so sánh tuy chỉ tương đối nhưng nhận xét là có thật. Người ta tính được 1m2 đất trống quanh một gốc cây không làm gờ chắn có thể ngấm được hơn 2,5m3 nước mưa.
Nhưng sau mấy cái vui nho nhỏ ấy, bình tâm nhìn lại, chuyện xanh từ nhà ra phố vẫn đang được hiểu đơn giản là ráng thêm chút cây cối cho những bề mặt bêtông được dịu đi đôi chút! Cách hiểu đó chỉ khoanh vùng rất hẹp một mặt của vấn đề có nhiều mặt song hành này. Nếu chiếu theo tiêu chí về kiến trúc xanh (green building) mà hội đồng Công trình xanh Mỹ (UCRBC) đề ra thì green building hoàn toàn… không có chữ xanh nào cả, cụ thể là: quy hoạch địa điểm bền vững; bảo vệ nguồn nước và hiệu quả nguồn nước; hiệu quả năng lượng tái tạo; bảo tồn vật liệu và tài nguyên; chất lượng môi trường sống trong nhà.
Nói cách khác, green building là tiêu chuẩn công trình được thiết kế và xây dựng để giảm hoặc loại bỏ tác động xấu của quá trình xây dựng và sử dụng lên môi trường và cư dân trên nhiều lĩnh vực. Vì thế, nhà xanh muốn thực hiện thì phải đặt vấn đề bắt đầu từ tầm vĩ mô, hay ít ra đi từ xa đến gần. Xem hết các tiêu chí kể trên thì thấy xứ mình hầu như chưa đáp ứng được bao nhiêu các tiêu chuẩn ấy, chỉ là những cố gắng đơn lẻ của từng nhà, từng khu, từng xóm mà thôi.

Học tập tinh thần nếp nhà của cha ông để hiểu thêm chữ xanh là hài hoà với khí hậu nhiệt đới, chọn lựa vật liệu và cách thức xây dựng phù hợp, giản kiệm.
Vậy có mấy chữ xanh?
Hiểu đúng và có thái độ đúng sẽ tìm được lời giải cho công trình xanh ở xứ ta, ít ra ở những điểm cơ bản sau:
- Xanh thuở xưa cha ông làm xuất phát từ cái khó ló cái khôn, từ tiết kiệm tận dụng, thành ra là trân trọng thiên nhiên, thành ra biết vay biết trả. Xanh thuở xưa đào đất đắp nền cũng là tạo ao nuôi cá, âm dương bù trừ không xâm hại đến mẹ thiên nhiên. Xanh ngày nay cũng phải học tâm thế cần – kiệm ấy. Chứ xanh mà hao tốn thì quả là… xanh mặt, dẫu thực tế đang chứng minh có tốn kém cũng phải làm, còn hơn phải trả giá vì môi trường xâm hại, vì chốn cư ngụ không an lành.
- Xanh nhưng phải chín, không thể cái kiểu hái lúa non, vặt quả xanh chạy theo phong trào, là thấy người ta nói xanh thì mình học đòi xanh, đánh trống bỏ dùi vừa tháo biểu ngữ cổ động xuống là… đâu lại vào đấy. Làm nhà xanh như cha ông thuở trước là tạo ra của để dành chứ không phải đồ ăn liền hay ăn bớt ăn xén, lại càng không phải là của nợ, bắt người khác dọn, bắt đời sau con cháu gánh chịu, thì không ai chấp nhận nổi.
- Xanh không đơn lẻ một hai nhà, vài ba con đường, mà là liên hoàn từ cống rãnh lên dây điện, từ chân bước liền đến mắt nhìn. Cứ mỗi khi có công trình di sản “được” trùng tu là ai nấy đều lo thắt ruột trước những bôi son tô phấn đỏ làm hại di tích hơn là bảo vệ di tích. Xanh xanh đỏ đỏ kiểu ấy khác gì… phá hoại.
- Xanh phải tránh xáo trộn đời sống, tránh gượng ép. Ý thức cộng đồng một sớm một chiều chưa dễ thay đổi, nhưng không phải vô cảm trơ lỳ, khi xanh gắn được với quyền lợi của cư dân thì tự dưng có hiệu quả, có lan rộng mau chóng, hơn hẳn mấy tấm áp phích phất phơ, mấy chậu kiểng lăn lóc. Nhiều chuyên gia đô thị đã nhận định: chỉ cần giữ sạch môi trường là nâng cao chất lượng không gian sống lên rồi, nghĩa là xanh phải đi liền với sạch.

- Xanh là thiệt tình chân chất, chứ đừng lấy tre bọc quanh lõi thép rồi hô hoán rằng biết dùng vật liệu tự nhiên, đừng làm nhà hộp kính bít bùng rồi phủ mái trồng cỏ cho có vẻ… xanh! Tóm lại, đừng xem xanh là cái mác thời thượng để bắt mối làm ăn, để ra khoe khoang với người ngoài, để đánh tráo khái niệm nhằm đạt các lợi ích riêng tư mà quên đi lợi ích cộng đồng.
Xem ra có khá nhiều ngã đường đi đến ngôi nhà xanh, mà điểm xuất phát luôn từ những điều nhỏ nhặt. Bởi khi xây nhà chỉ cần gia chủ và các bên liên quan (thiết kế, thi công) lưu ý giải pháp cụ thể về kỹ thuật, về vật liệu sử dụng, về khoảng trống thông thoáng, chiếu sáng tự nhiên, về hệ thống kỹ thuật… là đã bắt đầu quá trình tương tác, tìm kiếm sự hài hoà với ngôi nhà rồi đó.

Biệt thự kiểu Nhật

Ngôi biệt thự xinh đẹp mang phong cách rất thiền này của một cặp vợ chồng người Pháp toạ lạc tại đường Nguyễn Văn Hưởng, trong khu phức hợp Eden, quận 2. Từng sống ở châu Phi, Angola, và Syria ở Trung Đông, nay họ đến ở tại Việt Nam được một năm rưỡi, với con gái út của mình.

Phòng ăn, ngăn cách bởi một cửa chớp trang trí trên các bức tường gạch đỏ.
Người chồng là một nhà địa chất, bị cuốn hút bởi các nền văn hoá khiến ông phát hiện thêm về tinh thần của con người và nghệ thuật nói chung. Ông thích chụp ảnh các khuôn mặt của những người ông gặp. Thể thao là một cách để bắt kịp tốc độ công việc của ông. Còn người vợ sẵn sàng dành thời gian rảnh rỗi để phục vụ cho các tổ chức nhân đạo, xã hội, cô cũng đam mê âm nhạc, đó cũng là công việc đầu tiên của cô, và lòng nhân ái đã chuyển đổi thành một liệu pháp thư giãn. Thị hiếu của họ là đa dạng và khác nhau, chủ yếu là thiên về tự nhiên, tính đơn giản, với các chất liệu chính (gỗ, đá...). Về trang trí, ngôi biệt thự của họ không tốn nhiều chi phí cho sự lựa chọn, bởi vì phong cách của ngôi nhà không yêu cầu phải quá tải, và thiên về sự đơn giản.
Căn biệt thự này có diện tích khoảng 300m2, sự lựa chọn của họ với căn nhà này khá bất ngờ trước kiến trúc, phong cách xây dựng nguyên thuỷ, kiểu Nhật Bản, kiểu dáng đẹp, đơn giản, mang nét thiền, đầy ánh sáng và bố trí chặt chẽ. Ngôi nhà này được thiết kế theo lối mở, để không khí lưu thông tự do và thông thoáng: đó là bố trí các cửa sổ lớn, cửa sổ trượt. Bên ngoài, ngôi nhà được trang trí với gỗ và đá, bên trong là sàn gỗ, tường gạch tương phản với tường thạch cao trắng, những viên gạch được sử dụng lại từ một căn nhà thời thuộc địa cũ mà rất có thể loại gạch này đến từ vùng Toulouse của Pháp thời đó. Nếu có các góc và vết nứt, chúng ta có thể nói rằng có chín cấp độ khác nhau, được thực hiện trong một tinh thần rất “thiền” hay “phong thuỷ”, tắm trong ánh sáng, rất dễ chịu, và không cần thiết phải trang trí nhiều cho nét đơn giản của căn nhà.

Phòng studio trên tầng thượng, dùng làm phòng xem phim, thể thao, chơi game. Nơi đây có một phòng tắm spa kiểu Nhật, tất cả đều làm bằng đá granite đen.
Biệt thự này có hai tầng với một khu vườn phía trước, phòng khách, một sân terrace được bao quanh bởi một hồ nước với cây thuỷ sinh và cá, phía sau là một hồ bơi. Từ nhà bếp, họ có thể đến sân terrace treo trên hồ bơi, nơi rất tốt để thưởng thức bữa ăn trong ngày. Bên trong, các phòng khách, phòng ăn, bếp đều được thiết kế mở, chỉ ngăn cách ở mức độ nhỏ, gia chủ trang trí bằng chất liệu gỗ, đồ nội thất, song mây, liễu gai, tre nứa, gỗ, bức điêu khắc con rồng bằng đồng từ Trung Quốc, tượng chạm khắc từ Indonesia. Tầng trên có ba phòng ngủ, hai phòng tắm. Ngôi nhà của người thuê là rộng rãi nhất, trần vòm bằng gạch, nhìn ra một bức tượng tu sĩ nhỏ, chiếc giường nằm giữa căn phòng, như một thư viện với nhiều ngăn kéo.

Cùng phía căn phòng giặt ủi lớn với các cánh cửa gỗ tếch, phòng tắm của họ trông giống như một điểm spa mini, với bồn tắm massage. Một căn phòng dạng loft lớn trên tầng hai với phòng tắm được gọi là “phòng Nhật”, trang trí đá granite đen, có bếp riêng, phòng xem video, và một phòng tập yoga, một cửa sổ lớn lấy ánh sáng tràn ngập phòng. Từ gian phòng loft này, ta sẽ có một cái nhìn tuyệt vời về phía tây sông Sài Gòn hoặc có thể tận hưởng cảnh hoàng hôn.

Tất cả các hạng mục trang trí chủ yếu đến từ Pháp và từ các nơi mà họ từng sống. Người vợ kết luận: “Chúng tôi yêu thích được sống với không gian xung quanh ít đồ đạc, không nhất thiết phải mang theo mình cả một chiếc thuyền chất đầy những kỷ niệm! Với thời gian, việc gặp gỡ con người trở nên quan trọng hơn là các món đồ vật”.

BÀI: NGUYỄN J. THÁI, ẢNH: NADEGE SIMARD
CHUYỂN NGỮ: QUỲNH NHƯ
Phòng khách với không khí trung tính, đầy tính thư giãn, đồ đạc bằng chất liệu tự nhiên. Một khoảnh vườn Nhật Bản, ao nước với hoa loa kèn và cá vàng, lát ván sàn gỗ.
Phòng ngủ của khách, một cửa sổ nhô ra ngoài, thư viện và nệm nằm đọc, vật dụng bố trí tối thiểu để có không gian tối đa. Ở phía trước của ngôi biệt thự, tương tự như ta nhìn bên ngoài từ một cabin trên núi, là chất liệu gỗ tự nhiên pha trộn với đường nét phong cách Nhật Bản.
Phòng ăn mở cửa sang phòng khách, trang trí với chất liệu gỗ và mây, mọi đồ vật thiết kế theo một dòng tinh giản, thẳng, đơn giản, dễ thấy. Bếp với chất liệu gỗ tếch, một phong cách hoài cổ, nhìn ra sân hiên rộng rãi cùng những cây cột, với nội thất sân vườn. Phía sau nhà, một khu vườn lớn và hồ bơi có dáng uốn lượn.
Phòng studio trên tầng thượng, dùng làm phòng xem phim, thể thao, chơi game. Nơi đây có một phòng tắm spa kiểu Nhật, tất cả đều làm bằng đá granite đen.                           
http://xaynhadep.com.vn/